10/05/2008

Hạc cầm



Bố cún xưa nay rất khoái câu chuyện học sinh nhà mình nhiều người nhầm “Đàn Nam Giao” là “một loại đàn [nhạc cụ] cổ”. Bạ đâu, bố cún cũng khoái trá nhắc lại giai thoại đó một cách hơi độc địa, ác ý, như một minh chứng cho “vấn nạn” dân ta dốt sử (ta, Tây), mà các bậc thức giả ở nhà giờ hay “gióng chuông cảnh tỉnh”.

Nhưng hôm qua, bố cún cũng bị một vố tương tự như thế, bởi Thu Vân.

Số là, Thu Vân đọc sách kể chuyện “Kinh Thánh” tiếng Hung, thỉnh thoảng có từ nào không hiểu thì hỏi bố. Đến một từ là “hárfa”, bố thấy quen quen, nhưng không nhớ là gì. Lười không giở tự vị ra tra, nên bố trả lời bừa “à, là một loại cây gì đó”. Nói thế là vì từ này có chứa chữ “fa”, mà “fa” tiếng Hung là cây, nên bố nghĩ chắc nó là loại (cây) sồi, bàng… chẳng hạn.

Có điều, Thu Vân chắc thấy văn cảnh không hợp, nên không tin (trình độ) bố, giục bố coi lại đi. Cực chẳng đã, phải giở sách ra liếc, thì ra, nó là… hạc cầm (harp), loại đàn có lẽ Việt Nam mình thời xưa chỉ biết đến qua “Không gia đình” của Hector Malot và cách đây vài năm, thấy báo chí ta bảo toàn xứ An Nam chỉ có một người biết oánh ở trình độ… đại học ;)

Như thế, chuyện “bé cái nhầm” (do dốt, do… quên hoặc do ti tỉ lý do khác), là rất có thể, và bố cún rút ra kinh nghiệm là chê & bỉ thử người khác rất dễ, nhưng cũng phải nghĩ đến lúc mình bị những cái ngu si như thế ;)

(*) Ảnh minh họa là Thu Vân chụp với cún hôm kia…

3 nhận xét:

Hoang Linh nói...

@ 2Ti: Hìhì, cái đó gọi là nghĩ đi cũng phải nghĩ lại ;)
@ myselfvn: Hạc cầm đẹp chứ, trông quý phái phết!

2Ti nói...

hí...tinh thần tự phê của bố Linh cao ghê!

myselfvn nói...

đàn harp em cũng được nghe khá nhiều lần trong những buổi biểu diễn của dàn nhạc cổ điển tại Nhà hát lớn. Với trình độ thưởng thức âm nhạc của mình, em thấy đàn harp rất... đẹp!

Đăng nhận xét