17/04/2008

Thư giãn tẹo



Mấy tuần nay “khói lửa” quá, lại mệt nhoài và công việc thì ngập đến tận… mũi, chả lúc nào viết được cho cún và Thu Vân.

1. Tuy nhiên, tin thuộc loại đầu bảng, lại là việc mẹ cún, cách đây dăm bữa, đã hái được một bó tử đinh hương (cả tím lẫn trắng), tặng bố, với một lý do rất… tế nhị là để bố cún có khái niệm về hoa, và đặc biệt là hoa tử đinh hương nói riêng. Vụ này có lý do của nó: bộ cún có đọc thơ (bài này đâu được chọn vào tuyển tập 100 bài thơ hay nhất 50 năm qua của Việt Nam, và cũng được ông nhạc sĩ nào đó tự tiện và "đơn phương" phổ nhạc) & bài viết của Mẹ Dế về tử đinh hương, nhưng khá u u minh minh về loài hoa này (cũng như về hoa nói chung); tóm lại là không được ga-lăng ở mức cần thiết ;)

Sau khi hoa đã được cắm tử tế vào bình, bố cún - chủ trương thực tế, “ăn chắc mặc bền” - sấn ngay lại ngửi lấy ngửi để xem nó có thơm không, thì hóa ra cũng rất… dìu dịu thôi (hình dung thì cũng ra hương ;)). Tuy nhiên, cái hay nhất ở đây là, mẹ cún đã tìm ngay ra 3 bông tử đinh hương 5 cánh, và theo như Mẹ Dế đồn thì đó là điều hên lắm. (Có điều, tìm… dễ thế, thì hóa ra để hên cũng chả khó lắm nhỉ? ;))

Rất tiếc là máy ảnh vẫn để cơ quan, chưa lấy về, nên chỉ chụp được bằng mobile “kỳ quan” này. Mà mobile thì lại không có dây cắm vào máy tính! Thôi, cứ trữ đó tạm vậy, “khoe hàng” sau!

2. Về cún thì một tin mới là đã biết lẫy như… thợ chừng dăm bữa nay. Hồi đầu, trước khi lẫy cún hô hoán ghê lắm để thu hút sự chú y, và chắc cũng để tập trung sức lực. Nhưng đến giờ thì nhuyễn rồi: khẽ ngả người, xoay một cái là nằm vật ra như lật đật, rất khéo. Trò hò hét khi lẫy cũng chấm dứt.

Có điều, đáng ngại là cún vẫn ho, khó thở, mới đây thì chảy nước mũi và mệt mỏi từ cả tháng nay. Tuần nào cũng đi đốc-tờ Tây, nhưng nghe chừng ngoài khoản kê toa, nghe tim phổi, khám họng… thì “trình” của họ cũng chỉ vậy. Hôm nay, đã phải mua spray và đặt mua 1 dụng cụ hình cái bơm để chụp lên mũi cún cho cún hít hơi thuốc. Quy trình này, như bà bác sĩ làm mẫu, thì man rợ lắm vì cún sẽ phải hít lấy hít để do… ngạt thở :(. Nhưng, biết làm sao được!

Cún có nhiều đặc tính hay, mặc dù rất phiền toái cho bố mẹ. Ví dụ, chị Thu Vân dễ uống thuốc đến đâu, thì cún khó đến đấy. Thoạt đầu, cứ chuẩn bị ch uống là cún biết, cún đã giãy dụa phản đối rồi. Thuốc đưa vào miệng cún, kiểu gì cún cũng ngậm rồi phì ra, không bao giờ chịu đầu hàng. Mẹ cún nghĩ ra một mẹo, bảo bố cún… bóp mũi cún một cái, cún khắc phải nuốt ;). Nhưng một bận, làm thế cún ngạt, có lẽ thuốc bị chảy vào… lục phủ ngũ tạng khiến cún tím tái mặt mày, bố mẹ chết khiếp và chừa luôn. Thế rồi, về sau cún “rút kinh nghiệm”, không phản đối và còn tươi cười trước khi mẹ cho thuốc vào miệng. Nhưng… cái trò phun ra sau đó thì vẫn được “bảo lưu” ;)

Nói chung, vì được chiều (ít ra là chiều hơn chị Thu Vân) nên cún quấy, và nghịch. Dụ được cho cun ngủ quả là một công trình lớn lao! Tối tối, phải làm đủ trò để cún dịu đi, chớ la hét, trước khi ngủ. Tỉ dụ tối nay, mẹ và chị Thu Vân đã tắt hết đèn trong phòng, chỉ để một đèn nhỏ, và múa may bàn tay để thành hai cái bóng như đang chiến dấu trên tường. Cún xem thun thút, thích lắm, có lúc còn hò reo; chị Thu Vân bảo đây là điện ảnh dành cho lứa tuổi dưới 16! ;)

Chị Thu Vân xưa thì ngoan lắm: nếu không ngủ đi nữa thì cũng ngồi, nằm chơi lơ thơ, chả kêu ca bao giờ…

3. Thu Vân hôm qua tham gia chương trình “Thiếu niên ca hát” thường niên, của Quận. Bố ở nhà trông cún, mẹ đi dự; những tưởng có thể tranh thủ viết bài và làm việc được, nhưng cuối cùng cún vẫn quấy, như thường lệ. Thế là hai bố con chỉ còn nước bế nhau và đi vòng quanh nhà. Chương trình kéo dài, đến gần 7 rưỡi tối mới xong, cả nhà đói dài hàm nhưng đành hy sinh vì nghệ thuật. ;)

Mẹ và Thu Vân về, kể là chương trình hoành tráng lắm, rạp chật cứng, nhiều người phải đứng. Các dàn đồng ca (chorus) của hệ Tiểu học trong Quận thi nhau khoe tài, lên xuống, đuổi, bè… các kiểu, ồ ạt không thua gì… Đài Tiếng nói Việt Nam. Tiết mục cuối cùng, tất cả các trường cùng nhau, đứng la liệt chật cả hai bên cánh gà, mấy trăm nhóc, đứa nào đứa nấy rất nhiệt tình, gân cổ lên hát, mà vẫn ra… nhịp điệu như thường, cổ điển có, hiện đại có, đâu ra đấy! (Cái này khó phết đấy: bằng cứ là trong chương trình “Nửa thế kỷ Tân nhạc Việt Nam” ở Hà Nội hồi 1994, dàn nhạc của Đài, hay TV Việt Nam gì đó, quên rồi, có mấy chục người mà hát “Du kích Sông Thao” đã sai bét nhè, kẻ lên người xuống, kẻ ra người vào, rất khó nghe! ;)).

Nói chung, Thu Vân học nhạc, biết đàn hát thì cũng hay, nhưng bố mẹ đi dự những buổi kiểu thế này, lắm lúc… tra tấn, nhất là những khi bận và mệt mà Thu Vân thì lại phải “chạy sô” (trong năm, có những khoảng thời gian cứ chương trình nọ nối tiếp chương trình kia như thế…) ;)

4. Một tin cuối liên quan đến văn hóa, cũng là nhân dịp VTV4 tròn 10 tuổi vào hôm nay (16-4). Mẹ cún xem tivi, nhận thấy mấy cô xướng ngôn viên, khi đọc những tin đau khổ như dịch lợn tại xanh, dịch tả (mà ta gọi bằng cái tên màu mè là “tiêu chảy cấp tính”), tệ cắt điện liên miên… thì lại hay tươi cười, vui vẻ, như thể loan tin cưới hỏi. Thế mới hay!

Nhờ 2Ti góp ý cho nhà đài nhé ;)

(*) Ảnh minh họa là một màn của dàn “đại hợp xướng” năm ngoái mà Thu Vân cũng tham gia (gần 600 học sinh tiểu học).

11 nhận xét:

Hoang Linh nói...

@ Mẹ Scoo: buổi chiều anh gọi lại theo số ấy mà ko được... đang học nhỉ?

Tinh Nghịch nói...

Anh Linh viet bai hoanh trang the?:)))

2Ti nói...

1. Lãng mạn quá. Mẹ Cún tặng hoa bố Cún với nhiều hàm ý chứ đâu chỉ để bố Cún thêm hiểu về Tử đinh hương?
2. Nuôi con trai bao giờ cũng vất hơn nuôi con gái. Rùi sau này, anh chuẩn bị tinh thần, con trai lại không gần gũi và không giúp bố mẹ nhiều như con gái nữa nhé.
3. Hợp xướng cần nhất là chỉ huy. Chỉ cần chỉ huy giỏi là dàn hợp xướng sẽ đâu ra đấy.
4. Tình trạng phổ biến của nhiều phát thanh viên VN anh ạ :( Góp ý chán rùi, thậm chí có người còn bị cái tật là cứ thấy máy quay là cười (hình như nghĩ rằng cười tươi là xinh)

Vân, Lam & Scoo nói...

Cô Vân đang bận nên đọc lướt nhanh đến đoạn bóp mũi Cún để uống thuốc là cô Vân phản đối nhé. Nhỡ Cún sặc thì phiền lắm. Bố Cún và mẹ Cún để ý hộ cô nhé.
Tuần sau rỗi cô sang chơi với Cún

Hoang Linh nói...

@ Tinh Nghịch: bài nào chả thế, em ko đọc thôi ;)

Hoàng tử Dế nói...

Mẹ Cún không những lãng mạn mà còn là người may mắn nữa, chứ em tìm mãi cả ngày thường chỉ được 1 bông năm cánh là em sung sướng đến cả tháng trời rồi!
Hạnh phúc đâu có dễ dàng! :((
Chúc mừng mẹ Cún nhớ!
À, cái bài thơ này, em mới phát hiện ra có đến 2 người đơn phương phổ nhạc cơ anh Linh ạ. Tự hào thế cơ chứ! :D
- Em cũng phản đối vụ bố mẹ cún bóp mũi con người ta nhé :P
Còn vụ điện ảnh thì em thích quá! Xin mẹ Cún và Thu Vân để làm tư liệu nhé. Mẹ Dế thì hồi Dế 3 tháng, có trò múa tay trước mặt Dế, chưa được hiện đại là điện ảnh mà chỉ là sân khấu thôi :D.. Dế cũng phê ơi là phê, cười như gì!

Hoang Linh nói...

@ 2Ti: Biết là có nhiều hàm ý mà ;)

Hoàng tử Dế nói...

Ơ chị 2Ti góp ý với VTV4 hộ em, đang xem "Ma làng" chưa hết mà sao chuyển sang "Cô gái xấu xí"? Bực quá! :D (Bực mà vẫn cười, học tập các cô phát thanh viên, cười mà lòng đau khổ ấy!)

chieuly2003 nói...

Cái vụ "cầm đầu 7 kỳ quan" đang bị tống cổ, tức cười quá. Cho quan điểm đi NCTG!

Tờrang nói...

Thu Vân và Cún đáng yêu quá! Quả này bố mẹ tuy hy sinh vì nghệ thuật, dưng mà cũng chưa hết lòng đâu nha, sau này dù có đói nhe răng, thì cũng phải lấy đó làm hạnh phúc nhé!

PVNH nói...

Anh chị đã thử nghiệm vụ nhỏ mũi bằng sữa Mẹ cho cún chưa ạ? Nhớ là sau đó anh phải hút hết sạch nước mũi cho cún nhé.
Thích nhỉ, 2 vợ chồng tằng nhau hoa, lãng mạn quá :x
Mà bây giờ em mới biết hoa đó tiếng Việt gọi là "tử đinh hương". Mà loại hoa này còn có loại mix giữa tím và trắng, là màu tím hồng, cũng đẹp lắm anh ạ. Nhiều khi, em còn thấy có nửa tráng nửa tím trong cùng 1 bông hoa nữa cơ. Mà mùi của nó thơm dịu, nhất là buổi tối, đi dạo, ngửi thấy thoang thoảng, thích thế, hihi. Hoặc là ban ngày, khi nắng chói chang, có chút mùi tử đinh hương, tự nhiên cảm thấy mát dịu...

Đăng nhận xét